Nhật ký Hàn Cổ Tửu: Quỳnh đi học nấu rượu gạo [Bài 1]

[Văn hóa Hàn] -전통주: 막거리-
Rượu truyền thống: Rượu gạo.

<Nhật ký Quỳnh đi học Cổ Tửu ngày 1>
Makgeolliiiiiiiiiiiiiiiii.

Như Quỳnh đã nói, ở Hàn thưởng rượu là cái văn hóa. Năm sau về hẳn nên Quỳnh cũng muốn mang một cái gì đó “Hàn” theo với mình mãi. Chứ một món quà lưu niệm không thấm hết dc từng ấy năm. Thế là Quỳnh theo học khóa “Hàn Cổ Tửu: Nấu rượu truyền thống”. Mà đó, định lúc về Việt Nam rồi mở mấy quán rượu nè haha.

ruou gao 1
Thầy bảo trước khi làm rượu phải uống rượu, tây tây phê phê cũng được, mà say cũng được. Nên trước khi học thầy lôi ra hai chai, một chai rượu gạo đỏ và một chai rượu táo do thầy ủ rồi bảo “chúng mày uống với tau” thơm, thấm. trôi vào cổ họng xuống dạ dày rất êm và không bị rát cổ. Thầy nói thêm là đã làm rượu phải có cái hứng, cái tình, nếu không thì thành quả cho ra sẽ không ra cái gì cả, uống trôi vèo cái quên sạch.

Linh Tửu của trường Quỳnh là Makgeoli. Đã là sinh viên Kote, có thể không thích, nhưng nhất định phải biết uống, uống giỏi Makgeoli, đấy là truyền thống trường hơn trăm năm rồi ._. Nên lúc thầy ra hỏi mầy ở đâu chui ra, vì trẻ như Quỳnh hiếm khi yêu mấy thứ như này, Quỳnh bảo em sinh viên Kote, thầy kiểu “mầy k cần giải thích nữa, tau hiểu rồi” =))

Thầy nói rượu nấu khác rượu công nghiệp cả ngàn lần, rượu đóng chai không có hương vị gì cả. Kể cả có mix với các loại hương vị hoa hay trái cây như Quỳnh vẫn hay thích í, thì cũng không phải là rượu ngon. Thầy bảo nghệ thuật cổ tửu đang chết dần vì công nghiệp hoá, người ta uống đồ không ngon nhiều cũng hoá quen, tê mất cái lưỡi. Chưa kể giá thành lại còn rẻ, cổ tửu tốn nhiều công sức và giá trị cao hơn.
ruougao2
Nấu rượu cổ truyền coi trọng 4 chỉ tiêu: Trí, Vị, Tửu, Cường. Thành phẩm cho ra phải thấy được tầm hiểu biết, khẩu vị, khả năng uống / nồng độ, cũng như bản tính người nấu.

Sau đấy thầy nẹt Quỳnh :)) bảo nấu rượu phải tay chân phải luôn sạch sẽ, không dc để móng, k dc đeo nhẫn, không dc sơn, nếu không sẽ “bẩn” rượu.

Rồi thầy bảo, cổ tửu truyền thống không phải là những cái xưa cũ, mà nó là cái “thần” của một dân tộc, là lịch sử, văn hoá, thời gian đã thấm vào trong máu của những người đã sống ở đây, nếu làm rượu bằng chính đôi tay mình với cái tình, thì có thể nếm dc vị của tất cả những điều đó.

ruougao3
để tốt nghiệp, cuối kỳ tự làm một vò rượu mang đến, không cần theo một chuẩn mực nào, chỉ cần biết lúc uống, mang hương vị riêng của người nấu, có người rượu nấu ra rất chát, hoặc đắng, hoặc nồng. rồi thầy nhìn Quỳnh rồi bảo, “tao nghĩ rượu mày nấu ra chắc sẽ ngọt” ^^

One comment to Nhật ký Hàn Cổ Tửu: Quỳnh đi học nấu rượu gạo [Bài 1]

  • Nguyên Anh  says:

    Chị ra bài 2 đi ạ!! Hóng

Leave a reply

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>